| Từ phiên toà xét xử Phạm Thanh Nghiên nghĩ về công việc của những người thầy |
|
Tháng 1/2010, hàng loạt trí thức trẻ, họ là những người có tài & họ chào đời trong lòng chế độ mới, trưởng thành trong các mái trường XHCN, họ là những người không hề bị nhiễm thói hư tật xấu của bọn phong kiến, đế quốc , thực dân, phản động …bỗng dưng theo nhau“Phạm tội”, theo nhau “Nhận tội”, “Xin khoan hồng”, rồi ra toà, rồi tù tội ! bỏ lại vợ đẹp con khôn, bỏ lại nhà cao cửa rộng, bỏ lại cha già mẹ héo, bỏ lại doanh nghiệp và tiền tài, niềm mơ ước của không biết bao nhiêu người. Người ta muốn mọi người tin rằng , đó là những kẻ mù quáng, nông nổi, dại dột và lầm lạc! Điều đó, ai có thể tin được. Là lớp người đi làm Giáo Dục là để được sống với những chuẩn mực làm người chứ không lấy Giáo Dục như một cơ hội, như một phương kế để làm giầu, chúng tôi không thể yên tâm được trước những hiện tuợng không thể gọi là bình thường đã đến với những người trí thức trẻ đó. Bài “Phạm Thanh Nghiên và những kỉ niệm…” của tôi đã ra đời từ những biến cố và trăn trở như vậy. Bài viết đó tôi viết về một cháu gái có vẻ như chẳng hề liên quan gì đến ngành GD – ĐT đang chao đảo bởi nhiều giá trị đạo đức truyền thống tưởng sẽ vĩnh hằng cùng năm tháng bỗng bị lung lay và xụp đổ tan tành trước sức quyến rũ mãnh liệt của văn minh hàng hoá, của chủ nghĩa thực dụng, của trào lưu sống hưởng thụ cho mình và vô tình, vô cảm với mọi người.
Nền Giáo Dục hôm nay như một cô gái nhà lành không còn giữ được phẩm hạnh đã phải cúi đầu chấp nhận thân phận Ô Sin trong“Nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN”, thì “Cây Thánh Giá” trên lưng những người thầy chân chính vốn đã nặng nề nay càng thêm nặng nề hơn và lần đầu tiên trong lịch sử của dân tộc Việt Nam, một dân tộc trọng đạo nghĩa, hiếu học, coi Đạo Học như một thứ Tôn Giáo thì nay lại xuất hiện những khái niệm hết sức xa lạ: “Thương mại hoá học đường”, “Dậy học là một nghề vừa bạc bẽo vừa nguy hiểm” là “Khúc sông quê” để ngày ngày người ta “Thả Lưới”, “Buông Câu”, là “Chùm khế ngọt” để người ta trèo hái suốt cả nhiệm kỳ !. Nghề giáo ngay trong thời thịnh trị đã là một nghề không hề đơn giản, trong bối cảnh của một xã hội khủng hoảng, bế tắc và rối ren như hiện nay, những nhà giáo trọng nhân cách tránh sao cho khỏi sự lúng túng khi phải đối diện với những điều bất xứng xuất hiện như một thách thức:
Trở lại phạm vi của bài viết về Phạm Thanh Nghiên của tôi, tôi không rõ những thầy cô giáo nào đã từng dậy cháu ? Tôi tin chắc rằng, ở tuổi cắp sách đến trường, để học những bài học tôi vừa kể ở trên, cháu đã gặp được những thầy cô giáo tốt. Theo tôi, những nhà giáo đó đã rất thành công trong những nỗ lực giáo dục, nuôi dưỡng, đã hun đúc được trong cháu Nghiên ngọn lửa yêu nước, yêu Nhân Dân thật nồng nhiệt, thật đáng trân trọng và tự hào. Theo tôi Lòng Yêu Nước, yêu con người là phẩm chất quan trọng nhất, cao cả nhất trong các phẩm chất làm người mà người thầy, người cô phải cài đặt bằng được vào nơi huy hoàng thiêng liêng nhất trong tâm khảm người học sinh của mình. Cũng ở bài viết này, khi tôi hạ bút viết : ….. Khi nhắc lại cả loạt danh xưng một thời của tôi như thế, Phạm ThanhNghiên đâu có biết cháu đã gợi dậy trong tôi những kỉ niệm thất bại mà tôi đã cố gắng để quên đi. Giờ đây sau hơn 4 năm, đặc biệt là sau khi Người Đương Thời đựơc cả nước yêu thích nhất năm 2006 Đỗ Việt Khoa bị báo chí “Lề Phải” và Lãnh đạo GD ĐT Hà Nội hạ nhục thành công, thì cuộc vận động 2 không rồi lại 4 không: * Không gian dối trong thi cử * Không vị thành tích trong thi đua, rồi lại thêm… * Không băng hoại đạo đức đối với thày cô giáo.. * Không ngồi nhầm lớp với học sinh… chẳng còn thấy ai nhắc đến những nội dung này nữa. GD - ĐT cả nước bước vào năm cuối cùng của thập kỉ đầu tiên của thế kỉ 21 với những kết quả thi cử lại đạt “Tuổi Vàng” ”99,99%”và tác giả làm nên những thành tích đó là những gương mặt” bự phấn sáp” của những ”Quý Ông”, “Quý Bà”, những“Mệnh Phụ - Phu Nhân”, những “Người Đẹp” xồn xồn… lộng lẫy chỉ nhờ “Mỹ Phẩm loại 2”…và tất cả họ như cùng nhau vui vẻ à vào “Vở Tuồng Đồ” vĩ đại có cùng ngôn ngữ thoại là : “Nói Dzậy! mà không phải Dzậy!”. Nói “Hai Không!”, nói “Bốn Không!”cứ nói, đừng nhẹ dạ mà làm thật, làm thật sẽ được coi là không bình thường, không hiểu biết đấy. Vở Tuồng GD – ĐT hôm nay có khác gì đâu hoạt cảnh : Tháng trước ông Nguyễn Minh Triết gõ cửa VATICAN để đối thoại với Đức Giáo Hoàng, Nhà Lãnh Đạo tinh thần của khối Công giáo toàn thế giới, cũng là Đấng Bề Trên cao cả của những người công giáo ở Việt Nam đang có nhiều bức xúc với Đảng và Chính Quyền trong nước thì tháng sau lại có ông ngang nhiên xua lính đi đập nát Thánh Giá biểu tượng thiêng liêng của giáo dân một Xứ đạo nghèo nơi xóm núi thuộc tỉnh Hà Tây cũ. Buộc phải đặt bút viết những dòng như thế, tôi đã không dấu được những cảm nhận hết sức bi quan khi quan sát những người làm Giáo Dục ở những nơi mà tôi đã từng công tác, đã từng gặp gỡ họ. Viết như thế, nào tôi có ý gây sức ép gì với ai đâu mà một nhà lãnh đạo của GD Hà nội đã vội la lối: “Ông Long có định gây sức ép với chúng tôi cũng chẳng được !” Không gửi tới các quý vị bài báo mang nỗi thất vọng mà tôi đã viết, tôi có mặc cảm của người không đàng hoàng, người có lỗi và sự sơ xuất đó có thể sẽ lại kích hoạt, làm xuất hiện cách hiểu bôi bác, sai lạc về tôi từ một số người …mà tôi cũng quá hiểu về họ. Thưa các quý vị ! Qua loạt bài điều tra về Giáo dục mà tôi có ý định sẽ công bố vào một thời điểm thích hợp các quý vị sẽ thấy cái cao đạo, cái thấp hèn, cái trân thực, cái vừa giả dối vừa thớ lợ trong Giáo Dục mãi là những ám ảnh, là những món nợ dai dẳng với sự nghiệp mà tôi đã chọn lựa từ hơn 40 năm về trước và tôi không hề hối hận về sự chọn lựa này. Cũng là không thừa khi tôi gửi tới các quý vị lời khuyến cáo có thể là không phải đối với các quý vị nhưng lời khuyến cáo đó là trân thành và cần thiết : Nhận được bài báo này, quý vị có thể gửi và cũng có thể chẳng cần phải gửi nó cho cơ quan an ninh làm gì vì tôi đã công khai nó trên mạng thông tin toàn cầu rồi, tức là tôi đã chuẩn bị đầy đủ ý thức để chịu trách nhiệm về những gì mà tôi đã đưa ra, kể cả mọi hệ luỵ có thể sẽ đến đối với tôi. Cuối cùng, nhân dịp năm mới xắp đến, xin chúc các quý vị một năm mới an khang, thịnh vượng, thành công và tiến bộ trong sự nghiệp chấn hưng nền Giáo Dục của đất nước chúng ta./. Hà Đông những ngày cuối năm Con Trâu 2009 Nguyễn Thượng LongNguyên giáo viên Địa Lí của GD ĐT Hoà Bình & Hà Tây Nguyên Thanh Tra Giáo Dục kiêm nhiệm Hà Tây. Chỗ ở : Văn La – Phú La – Hà Đông – Hà Nội Email: Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó. |
Tài Trợ cho THTNDC
THTNDC Blog
- TƯ TƯỞNG TỰ NHIÊN LÀ TỰ DO… – CHƯƠNG II
- NHÌN NHẬN THÀNH TỰU CÔNG NGHỆ GIÁO DỤC
- CHƯƠNG TRÌNH BÌNH ỔN GIÁ: MỘT CHỦ TRƯƠNG KỲ QUẶC
- PHẢN BIỆN XÃ HỘI
- TỰ DO LÀ CĂN CƯỚC LÀM NGƯỜI – CHƯƠNG I
- VIỆT NAM, 65 NĂM SAU…
- LE LÓI TỰ HÀO
- CỰU BỘ TRƯỞNG BỘ TƯ PHÁP BÀN VỀ DÂN CHỦ VÀ PHÁP QUYỀN
- ĐÁP ÁN LÀ DÂN CHỦ!
- HỌC GÌ TỪ NGUYỄN TRƯỜNG TỘ?
Phía Trước Blog
- Quyền và Nhân quyền
- Chức năng của Tòa án trong tố tụng hình sự trước yêu cầu cải cách...
- Những cuộc xâm lược vô hình – TCPT số 36
- Vấn đề biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc – TCPT số 36
- Tin Việt Nam tháng 7-8/2010 – TCPT số 37
- Tin Quốc tế tháng 7-8/2010 – TCPT số 37
- Vấn đề lãnh thổ biên giới Việt Nam-Trung Quốc – TCPT số 36
- Vấn đề biên giới Việt-Trung thời Hậu Lê & Mạc – TCPT số 36
- PHÍA TRƯỚC THÔNG BÁO WEBSITE MỚI
- TCPT37 – NỀN KINH TẾ THỊ TRƯỜNG ĐỊNH HƯỚNG XHCN CỦA VIỆT NAM SẼ ĐI...


